an ủi

an ủi

AN ỦI

Bạn hãy đập chiếc ly này xuống đất
Cũng rẻ thôi mà nghe cũng vui tai
Hay phong phanh tê tái cúc không cài
Nghiến răng đá hòn sỏi văng khô khốc
Đây tường gạch hãy đấm vào cồng cộc!
Cuốn sách kia hãy ném loạt xoạt bay
Bạn sẽ như một đúa trẻ thơ ngây
Như thuở xưa ai cũng từng biết dỗi
Bỏ một bữa giam mình trong phòng tối
Hay lầm lỳ ngồi uống gió bờ sông
Ở nơi này vắng lặng chẳng ai trông
Bạn cứ việc tha hồ mà gào thét
Bạn dẫm chân bạn nghiến răng kèn kẹt
Chạy cuồng điên rồi ngã xuống cỏ hiền
Bạn cười khẩy, cười gằn, hay cười nhạt
Cười sằng sặc hay nhếch môi chua chát
Sẽ thấy mình thêm một chút phong sương!
Mà nếu không hay khóc thật bình thường
Chẳng có ai lại chưa từng phải khóc
Như ngưòi ốm cất tiếng rên khó nhọc
Nước mắt rồi dần rửa sạch nỗi đau
Cứ buồn đi, nào ai cấm được nhau
Cũng chẳng ai hưởng thanh bình mãi mãi
Thì bạn hỡi giận dữ đi, đừng ngại
Nhưng! Bạn ơi đừng vội chán cuộc đời
Con sáo non đang tập nói bạn ơi!

Nguyễn Phan Hưng

You might also like …