ghi chép ngày 24 tháng 11, 2008

Viết xong cái entry dạo này tự dưng có hứng viết tiếp. Dạo này hay đọc thơ Nguyễn Phong Việt… Biết được NPV qua blog Giày đỏ. Từ đó mình mê cái kiểu thơ của NPV luôn. Cái cách viết về nỗi đau một cách dửng dưng như vậy chắc chỉ có NPV vì đôi khi đọc thơ mình không biết tác giả viết cho ai… rõ ràng là ta mà rõ ràng cũng kg phải là ta… Và vì vậy không hiểu sao mình luôn thấy sự đồng cảm với tác giả… Hôm nay đọc được bài thơ này post lên… chỉ là để để là tặng mình tặng người…

NẾU KHÔNG MUỐN ĐI HẾT CON ĐƯỜNG

(Nguyễn Phong việt)

Nếu không muốn đi hết con đường…
Thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hôn
không ai bắt ta phải sống cuộc đời cho người khác
muôn triệu tình yêu có muôn triệu lần đích đến
làm ơn đi mà…

Khi ta khóc không cần ai lau nước mắt cho ta?
Khi ta cười không cần ai chia sẻ?
cần một quãng đời tự do hơn là cần một hơi ấm mặc cả
hãy thử cắn chặt môi…

Giữa mùa đông đôi khi một cơn bão tuyết còn quý hơn
một đốm lửa trong tim người
Giữa nỗi đau biết đâu lại tìm ra một sự bình yên khác
Giữa đêm đen cũng phải đến lúc tự ta làm ra ánh sáng
Giữa những ngày qua phố đôi khi cần một lần lạc bước
đi khỏi cuộc đời của mình…

Nếu không muốn đi hết con đường….
Thì nên dừng lại, rồi bước đi một con đường khác bằng niềm tin
đừng bắt ta phải sống cho hạnh phúc của người khác
(khi hạnh phúc của ta chỉ là bề ngoài của những giọt nước mắt cay đắng như một hạt mưa rơi giữa trời nắng gắt…)
làm ơn đi mà!…

Làm ơn đi…
vẫn luôn có một người giang tay ôm chiếc bóng của ta
chờ tìm thấy một người trong đời thật
vẫn luôn có một người đau khi thấy ta hạnh phúc
mà vẫn tự đấm vào ngực mình khi biết ta đơn độc
nghiệt ngã đến tận cùng…

Không ai muốn mình sống mà chỉ được đứng bên cạnh
đời người mình yêu thương
cũng chẳng ai muốn đày đọa mình trong mất mát
nhưng tình yêu nào cũng có cái giá xứng đáng…
sao không thử một lần đặt cược với trái tim?

Làm ơn đi mà…
vẫn luôn có một người chờ ta cùng thắp sang trời đêm


Lời bình

(Hoàng Thị Giao)

Toàn thể bài thơ muốn nói với chúng ta rằng: Nếu không thể đi hết được con đường phía trước, điểm đến của tình yêu hôm nay. Thì ta nên dừng lại cho kịp… đi theo một hướng khác bằng niềm tin
Tự ta lau nước mắt cho ta. Tự ta ban cho ta nụ cười. Đừng mặc cả với tình yêu. Đừng mặc cả …một hơi ấm. Hãy cắn chặt môi…đứng lên…
Giữa bão tuyết và đốm lửa, chưa biết cái nào quý hơn. Nỗi đau có khi đem lại một sự bình yên khác….
Hãy tự tìm ánh sáng cho ta giữa đêm tối…Cũng cần có một lần lạc bước. Đừng mãi sống vì một cái gì đó không phải của mình. Làm ơn đi …hãy biết thương yêu mình một tý.Vẫn có một người..giành cho ta.. ở …đằng kia…Đừng đọa đày mình trong mất mát….Tình yêu …có một cái giá xứng đáng.

Ta có thể
“đặt cược với trái tim…”
Nếu anh không thể đến
Cuối con đường em không có anh
Em đi theo lối của em
Giành riêng cho em
Nơi mà trái tim thắp lửa
Nơi có người chờ em “cùng thắp sáng trời đêm”
Em không mặc cả anh hãy yêu em
Em cắn môi em tứa máu
Tự lau nước mắt cho em, tự cười tự khóc
Em đứng lên…
“Em không tin nỗi đau làm con người ta …gục ngã”
Lạc bước
Ta vẫn tìm ra ánh sáng..
Đừng sống như cái bóng bên cạnh người khác
Đừng đọa đày mất mát
Làm ơn đi….
Tình yêu em vẫn ở cuối con đường

You might also like …